Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Đòi tăng lương, cô gái nhận câu trả lời 'tâm phục khẩu phục'

Cô Lan đã làm việc tại công ty gần 3 năm, nhưng mới đây một nhân viên được tuyển dụng vào sau cô lại được thăng chức, còn cô thì không. Thế rồi một ngày, cô Lan tìm đến người chủ để nói chuyện.
doi tang luong
“Thưa ông chủ, tôi đã từng đến trễ, về sớm hay bị kỷ luật bao giờ chưa?”.
Người chủ chỉ đơn giản trả lời: “Không có”.
“Vậy công ty có thành kiến với tôi không?”. Người chủ lúc này hơi sững sờ một lúc rồi trả lời:“Dĩ nhiên là không”
“Tại sao người có trình độ chuyên môn thấp hơn cả tôi lại có thể được trọng dụng, mà tôi thì vẫn phải làm một công việc tầm thường?”
Người chủ im lặng một lúc rồi mỉm cười nói: “Việc của cô chúng ta sẽ đợi một lát sẽ bàn, hiện giờ tôi đang có một việc gấp cần xử lý, nếu không cô hãy giúp tôi xử lý việc này trước đã?”
Ông chủ nói tiếp: “Một khách hàng sẽ đến công ty để kiểm tra tình trạng sản phẩm, cô hãy liên lạc với họ hỏi xem khi nào họ đến?”
“Đây là một nhiệm vụ quan trọng”, bước ra đến cửa cô còn không quên quay lại cười với ông.
Sau 15 phút, cô quay trở lại văn phòng của ông chủ.
Ông chủ hỏi: “Cô đã liên hệ được với họ chưa?”
Cô trả lời: “Đã liên hệ được với họ rồi nhưng họ nói rằng tuần tới mới có thể qua”.
Ông chủ hỏi tiếp: “Cụ thể là vào thứ mấy tuần sau?”
Cô gái ấp úng nói: “Cái này tôi chưa hỏi rõ”.
“Vậy có bao nhiêu người đến?”
“A! Giám đốc không nhắc tôi hỏi điều này?”
“Vậy họ đến đây bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Cái này ngài cũng không nhắc tôi hỏi!”
Ông chủ đã không nói gì nữa, mà thay vào đó gọi một nhân viên khác có tên Trương Thái vào. Anh Trương Thái vào công ty trễ hơn cô một năm, hiện giờ đã là người đứng đầu của một bộ phận.
Trương Thái đã nhận nhiệm vụ tương tự như của cô. Sau một lúc anh ấy đã quay lại.
Anh Thái cho biết: “Sự việc là như vậy… Họ sẽ đáp máy bay vào 3 giờ chiều ngày thứ sáu tuần sau, khoảng 6 giờ tối sẽ đến đây. Họ có tổng cộng 5 người do trưởng phòng tiêu dùng ông Nam dẫn đầu. Tôi đã báo họ là công ty sẽ cho người ra sân bay để đón”.
“Ngoài ra, họ còn có kế hoạch nghiên cứu 2 ngày tại đây. Cụ thể về lịch trình thì sau khi đến đây hai bên sẽ bàn bạc để biết rõ hơn. Để tạo thuận lợi cho công việc, tôi đề xuất sắp xếp họ ở tại khách sạn quốc tế gần đó, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”
“Còn nữa, trong tuần tới dự báo thời tiết có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ bất cứ lúc nào. Nếu tình hình thay đổi, tôi sẽ báo cáo lại cho ngài ngay”.

Sau khi anh Thái rời đi, ông chủ đã quay sang nói với cô gái: “Bây giờ chúng ta hãy nói về câu hỏi của cô”
“Không cần nữa ạ, tôi đã biết lý do, làm phiền ngài rồi.”
Cô chợt hiểu rằng không phải cứ ai đến trước là sẽ đóng một vai trò quan trọng. Mọi người đều bắt đầu từ những điều đơn giản nhất, những việc tưởng như bình thường nhất. Hôm nay bạn tự mình dán những loại nhãn hiệu cho bản thân, có lẽ ngày mai nó sẽ quyết định bạn sẽ được giao cho những trọng trách nhiệm vụ gì.
Mức độ quan tâm về công việc sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả công việc. Bất kỳ công ty nào cũng cấp bách cần những nhân viên chủ động và có trách nhiệm trong công việc. Những nhân viên xuất sắc thường không bao giờ thụ động chờ đợi người khác sắp xếp cho công việc. Ngược lại họ sẽ chủ động tìm hiểu những gì họ nên làm, và sau đó tự mình đi hoàn thành tất cả.
My My

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

NGƯỜI NIỆM PHẬT TÂM PHẢI THANH TỊNH

NGƯỜI NIỆM PHẬT TÂM PHẢI THANH TỊNH, CHẲNG CẦU VÃNG SANH, CHẲNG CẦU NHẤT TÂM BẤT LOẠN, CHẲNG CẦU CÔNG PHU THÀNH PHIẾN, THỨ GÌ CŨNG CHẲNG CẦU, CỨ MỘT CÂU A DI ĐÀ PHẬT MÀ NIỆM ĐẾN TỘT CÙNG. VÌ SAO ? VÌ HỄ CẦU BÈN CÓ VỌNG NIỆM (hay)Nếu thật sự đúng lý, đúng pháp tu học pháp môn này, sẽ có thể thành công trong bảy ngày; nhưng quý vị phải nhớ: “Đúng lý, đúng pháp”, tôi nói rất rõ ràng, rất minh bạch lời này! Nếu quý vị không hiểu rõ, cứ liều mạng thực hiện, niệm suốt bảy ngày, cũng có thể là niệm Phật bảy ngày xong, niệm suốt bảy ngày bảy đêm, chẳng thể vãng sanh, mà ở luôn trong bệnh viện thần kinh. Phiền phức lớn lắm, tẩu hỏa nhập ma rồi! Vì sao biến thành nông nỗi ấy? Kẻ ấy chẳng đúng pháp, nóng vội quá mức!
Người ta niệm Phật là tâm bình khí hòa mà niệm, chẳng có hết thảy dục niệm mà niệm, niệm như thế thì mới hòng thành công. Quý vị có dục vọng, có ý niệm, quý vị niệm như thế, rất dễ bị ma dựa! Do quý vị có hy vọng trong ấy, ma bèn ban cho quý vị một niềm hy vọng. Nói cách khác, quý vị đã đưa chuôi cho người ta nắm, “tôi hy vọng gì cũng không có”, ma đối với quý vị chẳng có cách nào cả! Ví dụ như: “Ngươi muốn có tiền”. [Ma bèn tự nhủ]: “Ta có rất nhiều tiền bèn dụ dỗ, mê hoặc hắn, hắn sẽ mắc lừa. Ngươi muốn có danh, ta ban cho ngươi danh nghĩa rồi sẽ khống chế ngươi”. Quý vị chẳng có mong mỏi gì, hắn sẽ chẳng có một tí biện pháp nào để thao túng quý vị, chẳng biết làm sao! Do vậy, người niệm Phật tâm phải thanh tịnh, thật sự niệm Phật chẳng cầu vãng sanh, chẳng cầu nhất tâm bất loạn, chẳng cầu công phu thành phiến, thứ gì cũng chẳng cầu, ta cứ một câu A Di Đà Phật niệm đến tột cùng. Niệm mấy ngày, tự nhiên đắc nhất tâm, tự nhiên thấy Phật vãng sanh. Đó là tự nhiên, nước chảy mãi thành suối. Quý vị phải hiểu đạo lý này!
Vì thế, người niệm Phật điều gì cũng đừng nên cầu, hễ cầu bèn có vọng niệm. Nếu còn có cái tâm mong cầu hiếu thắng, càng dễ bị ma dựa. Đó là đã kết duyên với ma. Cái tâm hiếu thắng [mong tưởng] bữa nay ta thành công, ta phải hơn người khác, không được rồi! Tây Phương Cực Lạc thế giới đâu có kẻ hiếu thắng, vàn muôn phần chớ có cái tâm ấy. Vì thế, trong khi đả Phật Thất mà có lòng hiếu thắng, quý vị lạy một ngàn lạy, tôi lạy một ngàn hai trăm lạy, tôi giỏi hơn quý vị, quý vị không bằng tôi, tâm hạnh ấy là tâm hạnh gì? Quý vị mỗi ngày niệm Phật một vạn tiếng, tôi niệm hai vạn tiếng, ganh đua! Phải giành vị trí thứ nhất, ý niệm ấy sai bét! Vì thế, ý niệm ấy chỉ chuốc lấy ma dựa, chẳng thể đạt kết quả tốt. Do vậy, niệm Phật nhất định phải tâm bình khí hòa, chuyện gì cũng đều chẳng cầu!
Niệm một câu Phật hiệu đương nhiên là vì nhất tâm bất loạn, là vì vãng sanh Tịnh Độ. Vì thế, chẳng cần phải khởi tâm động niệm, chỉ cần niệm tốt đẹp một câu Phật hiệu, như thường nói: Không gián đoạn, chẳng xen tạp, không hoài nghi. Bảy ngày niệm chưa thành công, thì lại thêm bảy ngày nữa. Thời gian dài lâu chẳng sao hết! Đó là gì? Nghiệp chướng nặng nề. Chúng ta thấy nhiều người, đại đa số là niệm ba năm thành công, chúng ta nghĩ mình cũng nghiệp chướng sâu nặng, chắc là cũng phải ba năm. Chẳng đòi hỏi ba ngày hay bảy ngày thành tựu. Điều đó rất nguy hiểm, đâu phải là trò đùa!
Trích A DI ĐÀ KINH SỚ SAO DIỄN NGHĨA -tập 82-phần 41
Người giảng LÃO HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG
A DI ĐÀ PHẬT _()_

x

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Phỏng vấn Hòa thượng Tịnh Không - 21/4/2012

- Đinh Gia Lệ: Thưa Thầy, giả sử trong mạng của con có phước, con muốn tu hành, con không muốn nhận cái phước này, con không hưởng cái phước này, như vậy có đúng không?

- HT Tịnh Không: Không hưởng phước này, thì mang phước này đem cho tất cả chúng sanh cùng hưởng, vậy là được.

- Đinh Gia Lệ: Tức là quên mình vì người đúng không ạ?

- HT Tịnh Không: Đúng rồi. Người thật sự hiểu được đạo lý này, tuy có phước báo nhưng bản thân họ vẫn sống cuộc sống giản dị, phước báo của họ có thể giúp được rất nhiều người.

- Đinh Gia Lệ: Họ mang tiền của tặng cho những người đang cần chúng?

- HT Tịnh Không: Đúng, cho những người đang cần. Người mà tôi thấy được trong cuộc đời tôi chính là Thầy hiệu trưởng trước đây của tôi – Thầy Châu Bang Đạo. Thầy là một vị quan liêm khiết. Từ trước đến giờ, tôi chưa từng nghe qua, có lẽ trên thế gian này chỉ có một mình thầy ấy, không tìm được người thứ hai như thế. Thầy ở Đài Loan làm chức Thứ trưởng chính vụ bộ khảo tuyển.

- Đinh Gia Lệ: Bộ khảo tuyển là gì vậy thưa Thầy?

- HT Tịnh Không: Chính là quản lý tuyển chọn nhân tài.

- Đinh Gia Lệ: Quyền lực này rất lớn.

- HT Tịnh Không: Đúng thế, tuyển chọn nhân tài. Quản lý rất nhiều cuộc thi mỗi năm của quốc gia, nếu cần nhân tài, thì họ chuyên phụ trách về mảng thi cử này, cả đời theo nghề giáo dục. Cơ quan cấp cho Thầy ấy một chiếc xe con, Thầy ấy là Phó bộ trưởng nên lắp điện thoại nhà cho Thầy ấy. Chiếc xe đó nếu không phải là việc công thì Thầy không dùng, có việc riêng thì đón xe buýt; điện thoại không phải việc công thì không dùng, bên ngoài gọi đến thì được, còn bản thân tuyệt đối không gọi. Bản thân có việc riêng thì gọi điện thoại công cộng bên ngoài.

- Đinh Gia Lệ: Thầy ấy thật liêm khiết, không lạm dụng của công, người này thật là đáng nể!

- HT Tịnh Không: Đúng vậy. Thầy ấy nói rằng: “Tôi gọi điện vì việc riêng của tôi thì cơ quan phải trả tiền, phải đóng tiền điện thoại”. Con trai của Thầy thấy ba mình như vậy – con trai Thầy là bạn học rất thân với chúng tôi. Cậu ta nói ba mình cổ hủ, không hiểu thế thái nhân tình. Cậu ta phê bình ba của mình, ngay cả họ là con cái mà còn nói như thế này: “Quả thật là rất bất tiện”. Vì vậy con trái Thầy thường nói rằng làm học trò của Thầy thì tốt, làm con của Thầy thì rất khổ.

- Đinh Gia Lệ: Thật ra cậu ta không biết Thầy ấy đang tích lũy âm đức bảo hộ cho con cháu của họ.

- HT Tịnh Không: Rất tốt.

- Đinh Gia Lệ: Đối với họ thật sự là rất tốt phải không ạ?

- HT Tịnh Không: Đúng thế, bạn xem thu nhập của Thầy ấy tuy không nhiều, nhưng cuộc sống gia đình rất giản dị, vì học Phật nên cả nhà đều ăn chay.

- Đinh Gia Lệ: Ồ, cả nhà đều ăn chay ư?

- HT Tịnh Không: Đúng vậy, bạn nghĩ xem, tiền dư thì Thầy ấy gởi về quê nhà, ở quê còn có người thân bạn bè, chăm sóc mười mấy hộ gia đình, không phải bản thân xứng đáng được nhận thì một đồng một xu cũng không lấy.

- Đinh Gia Lệ: Tích đại phước đức.

- HT Tịnh Không: Lúc đó chúng tôi thật sự nhìn thấy con người mẫu mực, con người được văn hóa truyền thống giáo dục. Thầy ấy cả đời thanh liêm, là tấm gương tốt cho chúng ta noi theo. Thời kỳ kháng chiến, Thầy là hiệu trưởng của chúng tôi, chúng tôi đối với hai vợ chồng Thầy hiệu trưởng giống như đối với cha mẹ của mình vậy. Họ chăm sóc chúng tôi rất chu đáo.

- Đinh Gia Lệ: Vì Thầy ấy có đức hạnh nên trong thâm tâm mọi người đều rất tôn trọng Thầy ấy đúng không ạ?

- HT Tịnh Không: Không sai.

- Đinh Gia Lệ: Thưa Thầy, thầy ấy thật là có trí tuệ. Với chức vị này của Thầy ấy, nếu là người bây giờ thì có thể nhận quà hối lộ phát tài to. Nhưng Thầy ấy hiểu được Nhân Quả, nên Thầy ấy tuyệt đối không dám làm việc lỗ mãng như thế. Thầy ấy thật có trí tuệ đó Thầy ạ.

- HT Tịnh Không: Đây thực sự là hành thiện tích đức. Vị thầy này là tấm gương sáng cho chúng ta noi theo, chúng tôi tận mắt thấy được. Cuộc sống hiện nay của chúng tôi, tất cả đều tùy duyên, nhưng trên thực tế đã quá đầy đủ rồi, so với người xưa, chúng tôi còn kém xe lắm. Nhưng cuộc sống riêng của bản thân tôi thì rất đơn giản. Tôi ở Đài Trung theo Thầy Lý mười năm, trong đó có năm năm, một nửa thời gian là chúng tôi tự nấu ăn.

- Đinh Gia Lệ: Tự nấu ăn?

- HT Tịnh Không: Đúng. Tôi tự nấu ăn bằng một cái nồi nhỏ, chén nồi đều là một, thức ăn và cơm của chúng tôi đều nấu chung một nồi, bớt phiền phức, từ lúc nhóm lửa cho đến lúc ăn xong, dọn rửa sạch sẽ chỉ mất có nửa tiếng đồng hồ.

- Đinh Gia Lệ: Ồ, quá tiết kiệm thời gian rồi ạ.

- HT Tịnh Không: Bạn nghĩ xem, thật là tự tại, thật đơn giản. Thầy của tôi, cư sĩ Lý Bỉnh Nam, cả đời Thầy sống cuộc sống đơn giản như vậy.

- Đinh Gia Lệ: Đây là tiếc phước (trân trọng, tiết kiệm), thưa Thầy!

- HT Tịnh Không: Tiếc phước, phí sinh hoạt rất ít. Lúc đó, tôi ở cùng Thầy, phí sinh hoạt của Thầy là hai đồng tiền Đài Loan, bằng bao nhiêu đô la Mỹ? Lúc đó một đồng đô la Mỹ có thể đổi được khoảng ba mươi đồng, phí sinh hoạt của Thầy một tháng không đến hai đồng đô la Mỹ.

- Đinh Gia Lệ: Một tháng ư?

- HT Tịnh Không: Một tháng.

- Đinh Gia Lệ: Trời ạ, quá tiết kiệm rồi!

- HT Tịnh Không: Đúng vậy, chúng tôi lúc đó còn trẻ, vọng tưởng tạp niệm nhiều hơn Thầy nên tiêu hao năng lượng cũng nhiều hơn. Tôi học theo Thầy, cũng sống giống như vậy, một ngày tôi cần dùng ba đồng, một ngày Thầy chỉ cần dùng hai đồng là đủ rồi, một ngày ăn một bữa.

- Đinh Gia Lệ: Một ngày ăn một bữa, là ăn vào giữa trưa đúng không ạ?

- HT Tịnh Không: Chính là giữa trưa ăn một bữa, giữa ngày ăn một bữa thật là tự tại. Vì bạn chi tiêu ít nên cả đời bạn không cần cầu cạnh nhờ vả ai cả.

- Đinh Gia Lệ: Cả đời không cần nhờ vả người khác?

- HT Tịnh Không: Cả đời không cần nhờ vả người khác.

- Đinh Gia Lệ: Nửa tiếng đồng hồ giải quyết xong một bữa ăn.

- HT Tịnh Không: Đúng thế, cả đời không nhờ vả người khác. Người đạt đến mức không mong cầu thì phẩm chất tự nhiên sẽ được nâng lên, đối với người khác không còn sự tranh giành hơn thua, đối với thế gian không còn sự mong cầu nữa, điều này mới gọi là hạnh phúc thật sự, hoàn toàn tốt đẹp tự tại. Không kết oán thù với bất cứ ai, đều có thể sống chung hòa thuận vui vẻ với mọi người. Cả đời người này không luống qua một cách vô ích, đây gọi là hạnh phúc mỹ mãn thật sự. Không phải là giàu sang phú quý, người giàu sang không hưởng thụ được cuộc sống như thế.

- Đinh Gia Lệ: Bên ngoài con thấy rất nhiều người đang hưởng phước, thực sự họ đang…

- HT Tịnh Không: Không, đó là đang uống thuốc độc.

- Đinh Gia Lệ: Uống thuốc độc?

- HT Tịnh Không: Chúng ta đọc trong Kinh Vô Lượng Thọ nói “ăn uống khổ độc”, câu nói này không phải chính là đang nói con người hiện nay sao? Họ sống những ngày tháng như thế nào? Ăn uống khổ độc.

Trích Kinh Thủ Lăng NGhiêm

Lại nữa A Nan!

Nếu các chúng sanh phá hủy luật nghi, phạm giới Bồ Tát, phỉ báng Niết Bàn và các nghiệp khác, thì trải qua nhiều kiếp bị đốt cháy, sau khi đền tội xong, thọ các hình quỷ.

Nếu ở nơi bản nhân, do tham vật tạo tội, người ấy khi đền tội xong, gặp vật thành hình, gọi là Quái Quỷ do tham sắc tạo tội, khi đền tội xong, gặp gió thành hình. gọi là Bạt Quỷ; do tham dối trá tạo tội, khi đền tội xong, gặp súc vật thành hình, gọi là Mî Quỷ; do tham sân hận tạo tội, khi đền tội xong, gặp sâu bọ thành hình, gọi là Cổ Độc Quỷ; do tham ghi khắc thù oán tạo tội, khi đền tội xong, gặp kẻ thù vận suy thành hình, gọi là Lệ Quỷ; do tham ngạo mạn tạo tội, khi đền tội xong, gặp khí thành hình, gọi là Ngạ Quỷ; do tham lừa gạt tạo tội, khi đền tội xong, gặp u ẩn thành hình, gọi là Yểm Quỷ; do tham minh ngộ tạo tội, khi đền tội xong, gặp tinh linh thành hình, gọi là Võng Lượng Quỷ; do tham vu vạ tạo tội, khi đền tội xong, gặp linh hiển thành hình, gọi là Dịch Sử Quỷ; do tham kết bè phái tạo tội khi đền tội xong, gặp con người thành hình, gọi là Truyền Tống Quỷ.

- A Nan! Loại này đều vì thuần tình mà sa đọa, khi nghiệp lửa đốt cạn thì lên làm quỷ, ấy đều do vọng tưởng của tự mình chiêu cảm nghiệp quả, nếu ngộ tánh Bồ Đề, thì nơi diệu tâm sáng tỏ, vốn chẳng có gì cả.

- Lại nữa A Nan! Khi hết nghiệp quỷ, tình và tưởng cả hai đều không, mới ở nơi thế gian, với người mắc nợ cũ oán đối gặp nhau, thân làm súc sinh để trả nợ xưa.

- Loài quái quỷ theo vật, khi vật tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài chim kêu.

- Bạt quỷ theo gió, khi gió tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài cửu trưng (loài dự báo điềm xấu như chim cú, quạ...)

- Mî quỷ theo súc, khi súc chết báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài chồn.

- Cổ quỷ theo sâu, khi suy sâu diệt hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài độc hại.

- Lệ quỷ theo vận suy, khi suy tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài giun sán.

- Ngạ quỷ theo khí, khi khí tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài gia súc.

- Yểm quỷ theo u-ẩn, khi u-ẩn tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài tằm, cừu, cung cấp đồ mặc.

- Võng Lượng Quỷ theo tinh linh, khi tinh tiêu báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài chim mùa.

- Dịch Sử Quỷ theo linh hiển, khi linh diệt báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài hưu trưng (loài dự báo điềm tốt như phụng, lân).

- Truyền Tống Quỷ theo người, khi người chết báo hết, sanh nơi thế gian, phần nhiều làm loài tùng phục bên người như chó, mèo.

Kinh Thủ Lăng NGhiêm - HT Thích

Duy Lực dịch

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy
Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.
Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.
-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.
Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.
Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”

Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”
Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”

-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.
-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?
Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.
Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?
Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!
__________________
nguồn: http://hoibongsen.com/

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Xu hướng mới trong nâng cao năng suất lao động

Năng suất lao động và biện pháp nâng cao năng suất luôn là vấn đề được các nhà quản trị doanh nghiệp quan tâm, vì vậy thường xuyên xuất hiện những giải pháp mới theo cách nhìn mới. Trên trang SHRM cách đây mấy năm có bài viết về một số biện pháp thúc đẩy năng suất lao động theo xu hướng hiện đại và chúng tôi xin được giới thiệu lại như sau. 

Vượt qua hàng rào cản năng suất bằng cách đổi mới chế độ quản lý
Một thăm dò của Viện Gallup cho thấy hầu hết các nhà quản trị cấp cao của các công ty Mỹ tin là việc quản lý kém là nguyên nhân hàng đầu làm giảm năng suất. Đặc biệt,
thiếu kế hoạch, thiếu giám sát, kiểm soát và giao tiếp thiếu hiệu quả là ba nguyên nhân chính.

Có một giải pháp hữu ích được nêu ra là sử dụng lịch làm việc linh động để vừa nâng cao được năng suất lao động, vừa cân bằng được công việc và cuộc sống của nhân viên. Một báo cáo khảo sát ở 28 công ty lớn về việc vận dụng lịch làm việc linh động cho thấy giải pháp đó không chỉ mang lại lợi ích cho nhân viên, mà còn cải thiện năng suất chung của doanh nghiệp.

Ngoài ra, khi được làm việc theo khung giờ linh động, nhân viên sẽ chủ động và có trách nhiệm hơn trong công việc. Họ còn tìm ra những sáng kiến để sớm hoàn thành công việc và nâng cao hiệu quả làm việc trong nhóm.

Thường xuyên đổi mới và nêu cao vai trò của sự hợp tác 

Khuyến khích đội ngũ nhân viên tham gia đóng góp sáng kiến đổi mới cho doanh nghiệp và tạo sự hợp tác chặt chẽ giữa các bộ phận trong tổ chức là một giải pháp rất đáng vận dụng. Nên phát triển và duy trì các nhóm cộng tác có hiệu quả cao nhằm tạo bầu không khí hợp tác trong doanh nghiệp.

Tích cực vận dụng công nghệ mới
Một khảo sát toàn cầu do McKinsey thực hiện cho thấy có đến 71% chuyên gia quản trị kinh doanh đồng ý rằng đổi mới công nghệ tác động tích cực lên lợi nhuận, nhưng vai trò của nó trong việc nâng cao năng suất thì chưa rõ ràng. Nhiều ý kiến cho rằng công nghệ mới tạo cơ hội cho doanh nghiệp nhỏ nâng cao năng suất vì sử dụng được các công cụ và quy trình lâu nay chỉ các doanh nghiệp lớn mới sở hữu được.

Riêng trong việc ứng dụng công nghệ internet, giới văn phòng còn có cơ hội tổ chức lại các loại công việc mà lâu nay thường được thực hiện bằng phương pháp thủ công rất chậm chạp.

Khai thác nguồn tài năng toàn cầu
Từ việc xây dựng các nhóm cộng tác với đủ thành phần chuyên gia để đáp ứng được các yêu cầu về kỹ năng đặc biệt, doanh nghiệp nên tiến tới việc mở rộng tìm kiếm ứng viên từ khắp nơi, ở quy mô toàn cầu, để bổ sung nguồn nhân lực chuyên nghiệp với năng lực xử lý công việc có hiệu quả cao.

Coi trọng việc phát triển nguồn nhân lực trong chiến lược phát triển 


Khi thiết kế chiến lược phát triển, ngoài việc tập trung vào các hướng đổi mới môi trường kinh doanh, cần chú ý đến khâu tuyển dụng lực lượng nhân viên cho tương lai. Các nhà quản trị nhân sự phải nhận rõ trách nhiệm chuẩn bị lực lượng kế thừa, quan tâm tới việc truyền đạt kiến thức trong tổ chức và tổ chức việc thực hiện từ trên xuống.

Việc theo đuổi những hướng nêu trên thể hiện được tầm nhìn của nhà quản trị doanh nghiệp trong nỗ lực nâng cao năng suất lao động. Vì vậy, nó không chỉ quan trọng đối với các doanh nghiệp lớn, mà rất đáng được các doanh nghiệp vừa và nhỏ vận dụng
                                                                                                                                        Theo DNSG