Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Những con số gây sốc tại nhà máy sản xuất iPhone

Chương trình This American Life của đài NPR (Mỹ) thực hiện phóng sự đặc biệt về quy trình sản xuất các sản phẩm Apple, trong đó khẳng định nhà máy Foxconn thuê cả những công nhân chỉ 13 tuổi và làm việc 16 tiếng/ngày.

Hai nhà báo Mike Daisey và Nicholas Kristof đã tới Thâm Quyến (Trung Quốc) tìm hiểu đời sống công nhân Foxconn. Một công nhân tiết lộ với họ rằng nhà máy này luôn biết trước mỗi khi có đoàn kiểm tra tới và sẽ biết cách để "qua mặt" các thanh tra.




Daisey và Kristof đã kể lại những gì họ phỏng vấn được qua chương trình:
- Nhà máy Foxconn tại Thâm Quyến có 430.000 người. Có 20 quầy ăn trong nhà máy, mỗi quầy phục vụ 10.000 người.
- Một nhân viên Foxconn được Daisey phỏng vấn bên ngoài cánh cổng nhà máy là một bé gái 13 tuổi. Em có nhiệm vụ đánh bóng mặt kính hàng nghìn chiếc iPhone mới mỗi ngày.
- Cô bé nói Foxconn không giới hạn tuổi. Nếu có đoàn thanh tra, Foxconn sẽ biết trước và họ đơn giản chỉ cần thay thế các công nhân trẻ bằng những người già hơn.
- Trong 2 tiếng, phóng viên gặp một số công nhân nói họ chỉ 14, 13, thậm chí 12 tuổi. Daisey đánh giá khoảng 5% công nhân ở đây dưới độ tuổi lao động và nhận định rằng một công ty như Apple, vốn rất quan tâm đến những tiểu tiết, phải biết điều này, hoặc họ không muốn biết.
- Mỗi giờ làm ở Trung Quốc là 60 phút (không như giờ làm ở Mỹ bao gồm cả thời gian cho Facebook, gọi điện, tán gẫu...). Công nhân ở đây không được phép nói chuyện trong giờ.
- Số giờ làm quy định ở Trung Quốc là 8 tiếng, nhưng mỗi phiên làm việc tại nhà máy thường kéo dài 12 tiếng. Khi có thiết bị "hot" cần được lắp ráp, mỗi phiên có thể tăng lên 14-16 tiếng.
- Trong giờ làm việc, đa số mọi người phải đứng và có camera theo dõi.
- Chương trình cũng phỏng vấn các công nhân từng làm việc cho Foxconn. Những người này nhắc đến việc sử dụng hexane, chất lau màn hình iPhone. Hexane bay hơi nhanh hơn các chất liệu dùng để rửa màn hình khác, giúp dây chuyền sản xuất rút ngắn thời gian hơn. Hexane là chất độc có tác động đến thần kinh.
- Một số công nhân không thể tiếp tục lao động vì tay họ gần như bị tê liệt khi làm liên tục một việc hàng trăm nghìn lần qua nhiều năm.
- Một cựu công nhân yêu cầu công ty trả tiền cho thời gian làm ngoài giờ nhưng họ từ chối nên cô phản ánh lên công đoàn. Công đoàn đưa cô vào danh sách đen và sẽ có trong hồ sơ mỗi khi cô xin việc ở nơi khác.
- Một người bị thanh kim loại đè vào tay ở Foxconn nhưng nhà máy không hỗ trợ y tế. Khi vết thường lành, cánh tay không hoạt động nữa và họ sa thải ông. Người này may mắn kiếm được việc ở một nơi khác với thời gian làm việc "tốt hơn rất nhiều, chỉ có 70 tiếng mỗi tuần".
Tuy nhiên, những nhà máy như Foxconn cũng được coi là đem đến sự thịnh vượng cho vùng này nhờ số tiền từ Apple và các công ty khác ở Mỹ và châu Âu đổ về. Nếu không, những công nhân này có thể vẫn đang tối ngày trên các ruộng lúa với thu nhập 50 USD thay vì 250 USD mỗi tháng (trung bình chưa đến 10 USD mỗi ngày và chưa tới 1 USD mỗi tiếng). Ba mươi năm trước, Thâm Quyến là một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông, còn hiện là thành phố lớn với 13 triệu dân.
Châu An

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

My Heart Will Go On (Nhạc Phim Titanic)



Every night in my dreams
I see you, I feel you,
That is how I know you go on

Far across the distance
And spaces between us
You have come to show you go on

Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you're here in my heart
And my heart will go on and on

Love can touch us one time
And last for a lifetime
And never let go till we're one

Love was when I loved you
One true time I hold to
In my life we'll always go on

Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you're here in my heart
And my heart will go on and on

There is some love that will not go away

You're here, there's nothing I fear,
And I know that my heart will go on
We'll stay forever this way
You are safe in my heart
And my heart will go on and on

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Миллион Алых Роз (Triệu đóa hoa hồng)



Triệu Đóa Hoa Hồng
(Nhạc: Nga (Alla Pugacheva), Lời Việt: Unknown)

Một chuyện tình yêu anh họa sĩ
Gửi trong tranh vẽ những vui buồn
Và anh thầm yêu nàng ca sĩ
Cô gái rất yêu bông hoa hồng.

Tặng một đại dương hoa hồng thắm
Cho nàng ca sĩ anh yêu thầm
Và ngôi nhà xinh anh đã bán
Bằng dòng máu nóng trái tim mình.

Dưới ánh nắng sương long lanh, triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên song thưa, em bên hoa cười trong nắng
Sẽ diễm phúc cho ai kia được yêu thương lòng say đắm
Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời.

Và khi bình minh em tỉnh giấc
Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng
Quảng trường nhà em hoa rực rỡ
Ai đã mang hoa trao cho nàng.

Thầm hỏi lòng em ai triệu phú?
Ai người mang đến những bông hồng?
Một mình lẽ loi trong thương nhớ
Chờ em anh đứng dưới hiên buồn.

Dưới ánh nắng sương long lanh, triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên song thưa, em bên hoa cười trong nắng
Sẽ diễm phúc cho ai kia được yêu thương lòng say đắm.
Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời.

Tình yêu thường hay mang buồn bã
Tình thương đem đến những ê chề
Triệu hoa hồng tươi rồi cũng úa
Chua xót cho ai tặng hoa hồng
Đời vẫn lẻ loi anh họa sĩ
Đem buồn vui vẽ bức tranh màu
Trả một tình yêu trong lặng lẽ
Từng đêm anh dỗ giấc mơ về



Lời Nga
Жил-был художник один
Домик имел и холсты
Но он актрису любил
Ту, что любила цветы
Он тогда продал свой дом
Продал картины и кров
И на все деньги купил
Целое море цветов

Миллион, миллион
Миллион алых роз
Из окна, из окна
Из окна видишь ты
Кто влюблен, кто влюблен
Кто влюблен, и всерьез
Свою жизнь для тебя
Превратит в цветы

Утром ты встанешь у окна
Может, сошла ты с ума
Как продолжение сна
Площадь цветами полна
Похолодеет душа
Что за богач здесь чудит
А под окном, чуть дыша
Бедный художник стоит

Миллион, миллион
Миллион алых роз
Из окна, из окна
Из окна видишь ты
Кто влюблен, кто влюблен
Кто влюблен и всерьез
Свою жизнь для тебя
Превратит в цветы

Встреча была коротка
В ночь ее поезд увез
Но в ее жизни была
Песня безумия роз
Welcome to Yeucahat.com
Прожил художник один
Много он бед перенес
Но в его жизни была
Целая площадь цветов

Миллион, миллион
Миллион алых роз
Из окна, из окна
Из окна видишь ты
Кто влюблен, кто влюблен
Кто влюблен и всерьез
Свою жизнь для тебя
Превратит в цветы



Một bài thơ, một khúc hát ra đời luôn luôn có xuất xứ sâu xa của nó. Bài "Triệu bông hồng" này mang theo mình một câu chuyện tình đầy cảm động, lãng mạn và cả chua xót nữa của Niko Pirosmani (Nikolai Aslanovich Pirosmanashvili, 1862-1918), danh họa tự học người Gruzia, người chiếm một vị trí đặc biệt trong nền văn hóa, xã hội và hội họa xứ này.

Niko Pirosmani cả đời sống trong cảnh nghèo hèn và khốn khổ, chỉ đến gần cuối đời, những sáng tác của ông mới được nhắc đến trên báo chí và sau khi qua đời, những họa phẩm của ông mới được thu thập và đáng giá đúng mức. Hiện, đa phần của gia tài nghệ thuật của Niko Pirosmani đã có vị trí rất trang trọng trong Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia.

Niko Pirosmani còn được nhớ đến bởi câu chuyện tình động lòng và huyền thoại với Margarita, một nữ ca sĩ - vũ nữ gốc Pháp, sang Gruzia năm 1905. Tình yêu (đơn phương) của chàng họa sĩ nghèo khó và cô ca sĩ hồi ấy ở tâm điểm của sự chú ý tại các phòng trà, tiệm cà phê Tiflis, đã là đề tài của vô số huyền thoại lãng mạn về tình yêu, cũng như, của những vần thơ, mà đáng kể nhất là "Triệu bông hồng" của thi sĩ Nga Andrei Voznesensky (1933-), về sau được nhạc sĩ, NSND Latvia Raimond Pauls (1936-) phổ nhạc (năm 1983), để trở thành một ca khúc đỉnh cao của nữ danh ca Nga, "người đàn bà hát" Alla Pugacheva (1949-). Bản thân nhà danh họa cũng dành cho người mình yêu một họa phẩm mang tựa đề "Nữ ca sĩ Margaria", hiện được bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia.

Tuy nhiên, chắp cánh cho những huyền thoại, những lời thơ và những bản nhạc, là câu chuyện về cuộc đời và tình yêu của nhà họa sĩ "không nhà, không cửa, không gia đình, chỉ có một tình yêu" (lời của thân nhân Niko Pirosmani và người đương thời quen biết ông), được nhà văn Konstantin Pautovsky chấp bút trong quyển thứ năm "Về phương Nam", trong loạt "Tiểu thuyết cuộc đời" (năm 1960). Mang tựa đề "Tấm vải sơn tầm thường" (loại vải rẻ tiền, không thấm nước mà Niko Pirosmani phải khó nhọc mới thỉnh thoảng có để vẽ), mối tình tuyệt vọng của người họa sĩ bần hàn đã thăng hoa dưới ngòi bút tài hoa của Paustovsky.

Qua đời trong cảnh khốn cùng và mối tình duy nhất không được đáp trả, nhưng Niko Pirosmani đã có một khoảnh khắc chói sáng trong cuộc đời: cô ca sĩ vốn quen với ánh dèn sân khấu, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngạc nhiên và ngây ngất hạnh phúc trước rừng hoa rực rỡ và hiểu rằng chàng họa sĩ nghèo lại chính là người đàn ông duy nhất, yêu cô với tình yêu thánh thiện đến mức biến cả đời anh thành đại dương hoa để tặng cô

Trích đoạn sau sẽ cho chúng ta mường tượng được khung cảnh ấy, tại một hẻm phố nghèo ở Tiflis (nay là Tbilisi, thủ đô Gruzia), cách đây một thế kỷ!

MÓN QUÀ BẤT NGỜ CỦA TÌNH YÊU

Về tổng thể, có thể nói rằng đó là một buổi sáng bình thường, nếu chúng ta không biết rằng sáng hôm ấy là buổi sáng của sinh nhật Niko Pirosmanashvili, và nếu trong cái hẻm phố chật chội Sololaki không có hàng loạt xe ngựa hai bánh chở đầy một thứ gì đó, nhẹ bỗng và bất ngờ.

Thứ hàng ấy nhẹ đến nỗi loạt xe ngựa không hề kêu cọt kẹt vì phải chở chúng, mà chỉ hơi lạo xạo mỗi khi bánh xe nhảy qua những viên đá lót đường.

Đoàn xe ấy chở đầy ắp những cành hoa được tưới nước và cắt gọn ghẽ. Như thể những giọt sương sớm rắc lên chúng muôn vàn chiếc cầu vồng li ti.

Loạt xe ngựa dừng lại trước ngôi nhà của Margarita. Những người chở thuê hạ giọng nhắc nhở nhau, họ lấy hoa khỏi xe và để thành từng xấp trên vỉa hè và con đường dành cho xe cộ. Phải, hàng vạn cành hoa ấy, là của Niko gửi đến người mà anh hằng yêu dấu!

Khi những chiếc xe đầu đã rời bánh và cả khu phố ngập trong hoa, những chiếc xe khác lại tới. Như thể không chỉ Tiflis, mà cả xứ Gruzia đã gửi hoa đến đây.

Hẻm phố Sololaki ngập tràn trong hương thơm của muôn loài hoa. Bên những cánh cửa sổ, hiện ra những khuôn mặt phụ nữ. Rất vội vã, họ chải mái tóc đen nhánh và chiêm ngưỡng cảnh tượng khiến họ kinh ngạc một cách mong mỏi: những người chở thuê, phải, những người chở thuê hoàn toàn quen thuộc, chứ không hề là những bóng ma của "Ngàn lẻ một đêm", đang rải hoa đầy khắp mặt phố, như thể muốn để những tòa nhà chìm trong biển hoa đến tầng một!

Margarita cũng bừng tỉnh giấc vì tiếng cười đùa của lũ trẻ, tiếng la hét của đám phụ nữ. Cô ngồi dậy trên giường và thở dài thật mạnh. Hương thơm làm ngào ngạt bầu không khí - đó là mùi hương mát mẻ và cưng nựng, sấn sổ và tinh khiết, mừng vui và phiền muộn. Có lẽ nó là hương thơm của những vùng đất xa thẳm trên bầu trời, ở lại nơi trần thế sau khi đã xuyên qua vòm trời của những tinh vân buổi đêm; có lẽ một mầm non đã tỏa hương, sau một thời gian dài bị giam cầm trong vỏ một hạt hoa tầm thường, giờ đây được nước, được cái ấm và những hạt muối mặn của đất giải phóng khỏi đó.

Cả hai bên đường vào hẻm phố ấy, một đám đông ồn ào đã tụ tập tự lúc nào. Dân chúng sửng sốt ngắm nhìn cảnh tượng chưa từng thấy mà họ không tài nào hiểu được.

Kinh ngạc vì quang cảnh không thể hiểu nổi ấy, không ai dám là người đầu tiên bước xuống tấm thảm hoa, giờ đã ngập đến đầu gối.

Lũ trẻ tưởng có thể ngạt thở trong núi hoa ấy. Bởi vậy, các bà mẹ phải nắm chặt tay chúng, và không thả chúng bằng bất cứ giá nào; cho dù, chúng khâm phục và tự hào biết bao với suy nghĩ một điều bí ẩn đã xuất hiện, đến tận cái ngưỡng cửa đã mòn mà chúng biết rõ từng vết nứt (vì đã bao lần chúng phải cọ rửa những ngưỡng cửa như thế!) Biết bao loài hoa khoe sắc ở đó! Ai có thể đếm được hết! [...]

Margarita không hiểu gì cả, cô hồi hộp và nhanh chóng mặc quần áo. Cô vận lên người bộ quần áo đẹp nhất, tha thướt nhất; đeo lên tay chiếc vòng nặng trịch, chải mái tóc màu đồng và mỉm cười - bản thân cô cũng chẳng hiểu sao. Cô phá lên cười, rồi mắt nhòe lệ, nhưng cô không buồn lau nó mà lắc đầu bằng một cử chỉ nhanh gọn. Những giọt nước mắt nho nhỏ tung tóe vì động tác ấy, và còn lấp lánh khá lâu trên bộ xiêm y của cô.

Cô đoán được rằng những bông hoa ấy là để dành cho cô. Nhưng ai đã làm việc này, và nhân dịp gì? Và khi ấy, chợt cô nghĩ ra rằng hôm nay là sinh nhật của Niko Pirosmani. Có lẽ, hẳn rồi, anh đã gửi những núi hoa này, để nhắc cô nhớ đến cái ngày gần như bị quên lãng ấy.

Nhưng, tại sao anh lại tặng cô vào sinh nhật của anh, mà không phải vào ngày vui của cô?

Trong khi ấy, một kẻ duy nhất, người đàn ông gày gò, xanh xao, quyết tâm vượt qua ranh giới của những bông hoa, và băng qua thảm hoa ấy, anh chầm chậm tiến đến ngôi nhà của Margarita. Đám đông nhận ra anh và im lặng. Đó là Niko Pirosmanashvili, chàng họa sĩ nghèo khó. Anh kiếm đâu ra ngần ấy tiền, để mua cả biển hoa như thế? Những ngần ấy tiền!

Chàng họa sĩ tiến đến ngôi nhà của Margarita, tay chạm vào bức tường.

Và lúc đó - trước con mắt của tất cả mọi người - Margarita chạy khỏi ngôi nhà và nhào đến chỗ anh. Chưa bao giờ, chưa ai được thấy cô xinh đẹp rạng ngời như thế! Cô ôm chầm lấy Pirosmani, nắm lấybờ vai gày gò, ốm yếu, và tựa mình vào chiếc áo choàng len cũ kỹ của anh.

- Sao thế anh? - cô hỏi, giọng hổn hển. - Sao anh mang đến cho em cả biển hoa thế này, vào sinh nhật của anh? Niko, em không hiểu gì cả, anh ạ.

Pirosmani lặng thinh. Nhưng Margarita cảm thấy sức mạnh tràn trề của tình yêu từ chàng họa sĩ, với tất cả thân thể cô, tất cả tâm khảm cô và tất cả bầu nhiệt huyết đang rừng rực trong cô, cho dù chàng trai không đáp lời cô. Lần đầu trong đời, cô đặt nụ hôn lên môi Pirosmani. Cô làm điều ấy giữa cảnh thanh thiên bạch nhật, trước tất cả thường dân hẻm Sololaki của thành phố Tiflis.

Vài người quay đi để giấu những giọt nước mắt. Và nhiều người thầm nghĩ, đấy nhé, một tình yêu lớn bao giờ cũng tìm được con đường đến trái tim kẻ khác, cho dù trái tim ấy có lạnh lẽo đến mấy đi nữa. Vì ai nấy đều biết Pirosmani yêu say đắm Margarita, nhưng Margarita thì không yêu chàng trai, mà chỉ thương chàng bởi chàng đã phải sống cuộc đời bất hạnh và khốn khổ.

Chẳng bao lâu sau, Margarita đã tìm được một kẻ giàu có theo đuổi cô, và cùng tay này, cô đã đi khỏi Tiflis..

(sưu tầm)

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Một lá thư gởi cho con - xúc động quá nên chia sẻ cùng các bạn

Trong những ngày qua, cộng đồng mạng mà đặc biệt là các cư dân trẻ thể hiện sự rung động, thổn thức trước bức thư với tiêu đề "Thư gởi con" được đăng trên một số trang mạng và blog cá nhân như lời tâm sự xúc động trước về cha mẹ của một tác giả mang tên Pierre Antoine (Việt kiều Pháp).





Con có biết không. Cha mẹ là Cho chứ không phải là Nhận

Xin phép đăng nguyên văn bức thư để các bạn cảm nhận:

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...
Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Dona Dona


On a wagon bound for market
There's a calf with a mournful eye.
High above him, there's a swallow
Winging swiftly through the sky.

How the winds are laughing.
They laugh with all their might.
Laugh and laugh the whole day through.
And half the summer's night.

Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di
Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di


"Stop complaing," said the farmer.
"Who told you what a calf to be.
"Why don't you have wings to fly with
"Like the swallow so proud and free."

How the winds are laughing.
They laugh with all their might.
Laugh and laugh the whole day through.
And half the summer's night.

Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di
Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di


Calves are easily bound and slaughtered
Never knowing the reason why.
But whoever treasures freedom
Like the swallow has learned to fly.

How the winds are laughing.
They laugh with all their might.
Laugh and laugh the whole day through.
And half the summer's night.

Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di
Dona, dona, dona
Dona, dona, dona, di